Real Madrid có nên tái hợp Ronaldo?

Thông tin Ronaldo sẽ quay lại Real Madrid trở nên vội vã hệt như một cơn mưa rào mùa hạ. Hai bên giống như hai người chia tay khi vẫn còn yêu nhau, khiến cảm giác ở bên người mới lại tương tư về người cũ. Họ lạc nhau trong những tham vọng không được đáp ứng. Và bỗng chốc đi “thả thính” với một ước mơ tái ngộ.

Ngày Ronaldo quyết tâm chia tay Real Madrid, đó không phải vì hết yêu, mà vì dỗi chủ tịch Florentino Perez. Anh muốn lương của mình phải luôn cao nhất thế giới. Đấy không thuần túy là vì sự khẳng định tầm vóc của ngôi sao số 1, hay sự cạnh tranh với Messi vừa được Barca nâng lương. Mà bởi rắc rối liên quan đến cơ quan thuế vụ Tây Ban Nha. Real Madrid là đội bóng coi trọng hình ảnh cũng như các mối quan hệ với chính quyền nên từ chối điều này. CR7 dứt áo ra đi đến với đội bóng luôn tương tư anh sau bao nhiêu lần bị anh gieo sầu.

Tiếc thay, nơi đó có tình yêu, nhưng không có đủ điều kiện làm cho anh hạnh phúc. Các tiền vệ không ai như Kroos hay Modric, những người bạn không ai ăn ý như Marcelo. Cuối cùng anh “tự làm tự ăn” với những cú đánh đầu độc lập. Bóng đá hiện đại không còn chỗ cho những câu chuyện ấy nữa. Người háo thắng như Ronaldo uất ức trong sự cô độc của lối chơi, và tức giận vì không danh hiệu. 

Thế Real có nhớ Ronaldo không? Họ nhớ bàn thắng của anh, nhớ khí phách của anh, nhớ một viên ngọc trên đỉnh vương miện mà không ai có thể thay thế suốt hơn 2 năm qua. Nỗi nhớ khí phách ấy được thể hiện rõ nhất qua hình ảnh ở khán đài C của Santiago Bernabeu, nơi những “ultra Madridistas” luôn gào thét và giương cao hai tấm áo lớn. Một tấm áo số 4 là của đội trưởng Sergio Ramos, người mang trọn vẹn tinh thần Madridismo huyền thoại. Và tấm áo kia, số 7 của Cristiano Ronaldo, siêu sao lớn nhất của họ, người đã cho họ 450 lần được gào thét và nhảy múa trong mỗi pha ăn mừng bàn thắng đầy khí phách. 

Cho đến một ngày, tấm áo số 7 rời đi vào tháng 7. Hơn 700 ngày trôi đi trong vội vã và hai bên nhìn về nhau với vô vàn sự tiếc nuối. Nhưng những kẻ cuồng si đó vẫn luôn chờ một người như thế quay lại. Tuy nhiên liệu đó có phải là một quyết định sáng suốt cho cả hai bên hay không? 

Đồng ý là họ nhớ nhau, nhưng nói như một thi sĩ nào đó: “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Ngày CR7 rời đi. Những Madridistas không công nhận anh từng nghĩ rằng cuối cùng cũng đã đến lúc chứng tỏ. Điều gì họ nhận được sau từng đó thời gian? Sự công nhận dành cho CR7. Vậy là đủ cho một chỗ đứng vĩ đại trong lịch sử trăm năm vĩ đại của Real Madrid rồi.

Còn Ronaldo? Anh không còn thiếu gì nữa, anh đã vượt qua Pele để là tay săn bàn vĩ đại nhất mọi thời. Anh đã viên mãn, cần gì cưỡng cầu thêm ở nơi sóng gió như Real. Một nơi đã không còn giống như ngày anh chia tay.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *