Đau lòng cô gái mới sinh con được 5 ngày, chồng sắp cưới đã đòi hủy hôn

Em là 1 bà mẹ đơn thân mọi người à, con trai em hiện tại đã được 3 tuổi. Bé vô cùng đáng yêu và thông minh. Bé là kết tinh tình yêu 5 năm giữ mẹ và bố nó. Nhưng khi mẹ nó vừa sinh xong thì bố liền quay lưng trở mặt không chịu nhận con cũng không rước mẹ nó về.

Khi em viết ra những dòng này, lòng cũng đã dần bình an bớt đau khổ nhưng tổn thương đó mãi mãi em không bao giờ quên. Em và anh ta từng bên nhau 5 năm trời, cả 2 cùng vượt qua bao khó khăn. Khi đó nhà anh nghèo lắm, nhiều tháng bố mẹ chỉ gửi cho anh được mấy trăm, phần lớn là em cưu mang vì anh chẳng đủ chi tiêu. Lắm hôm em làm thêm khuya mới về, chỉ vì muốn kiếm đủ tiền trang trải sinh hoạt cho 2 đứa.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Anh ấy luôn hứa sẽ bù đắp thật nhiều cho em khi anh có tiền. Ra trường chật vật nửa năm thì anh cũng xin được việc, em đã mơ ước ngày cả 2 ổn định và làm đám cưới. Nhưng khi anh đi làm được gần 2 năm, 2 đứa tính chuyện cưới xin thì bố anh lại mất. Lúc này em biết tin mình đã dính bầu nên hoang mang lắm. Mẹ anh thấy vậy nên cũng qua nhà em đặt lễ bảo em cứ sinh con đi rồi chọn ngày cưới sau vì nhà anh đang tang gia bối rối nên chưa tiện.

Bố mẹ em tuy buồn nhưng vì hoàn cảnh như vậy nên cũng đồng ý. Thú thật họ cũng rầu khi thấy bụng em ngày 1 to lên mà vẫn chưa được rước về nhà chồng đã thế còn đi làm bị mọi người dị nghị. Bọn em lúc này vẫn ở chung trên Hà Nội, nhưng khi em bầu được 6 tháng người bắt đầu nặng nề thì bạn trai lại phải đi làm xa theo công trình của công ty. Anh bảo em chịu khó vài tháng, anh đi rồi anh về vì đi như thế mới có tiền lo cho 2 mẹ con. Em khóc nhiều nhưng rồi cũng tặc lưỡi đồng ý. Kể từ đó 2 đứa chủ yếu liên lạc qua điện thoại, thú thực bầu bí em tủi thân và nhớ anh quay quắt.

Bầu đến tháng thứ 8 anh bảo em về ngoại để ông bà chăm sóc chứ anh chưa về được. Em nghĩ anh bận kiếm tiền nuôi vợ con nên em cũng đồng ý và chờ ngày anh về. Nhưng đúng là cuộc đời không lường trước được điều gì mọi người à.

Ngày em trở dạ anh ta gửi cho em được 10 triệu bảo em cố gắng rồi mất hút, mẹ anh cũng không lên được vì xa xôi. Bố mẹ em nhìn con gái thương: “Đấy mày thấy mình dại chưa?”, thấy bố mẹ buồn, mẹ với chị thì khóc mà em xót vô cùng. Em vẫn chờ anh về, em tin anh sẽ về. Nhưng vừa sinh xong thì máy anh thuê bao, em đau đớn vô cùng.

Vừa sinh xong, chồng gọi không được nên khóc hết nước mắt, em chụp ảnh con gửi cho anh ta, anh ta cũng không có phản ứng gì. Lúc đó nghĩ khôn nghĩ dại hay anh ta gặp tai nạn hay vấn đề gì. Nhưng đến ngày sinh thứ 4 em nhận được bức anh từ thằng bạn, nó gửi ảnh anh ta đang ôm 1 cô gái say sưa hát hò vui vẻ.

Ôm con từ viện về em khóc như mưa, bố mẹ em vừa giận vừa trách con dại dột, lúc này ông bà cũng chưa biết anh ta có người khác. Ngày thứ 5 anh ta mới mở máy ra, 2 đứa cãi nhau ầm lên và rồi anh ta buông lời chia tay: “Anh nghĩ kĩ rồi, chắc anh không lấy em được. Mình hủy hôn em nhé. Bố mới mất, anh cũng không có nhiều tiền. Anh không thể rước cả trâu lẫn nghé về để rồi người ta bàn tán này nọ. Anh xin lỗi nhưng em gắng nuôi con giúp anh. Anh có lỗi với em. 10 triệu kia xem như anh bù đắp cho em”.

Em gào lên rồi ngất lịm, em bị hậu sản may mà được cấp cứu kịp. Tỉnh dậy em nhắn tin chửi bới anh ta và bảo: “10 triệu của anh mà to à, sau này tuyệt tự đừng tìm đến mẹ con tôi, đồ khốn nạn. Anh có người khác rồi nên anh lý do lý trấu để hủy hôn chứ gì, từ giờ cút khỏi đời tôi”. Em không hiểu sao anh ta có thể tàn nhẫn với em như vậy, suốt 6 năm trời bên nhau sao anh ta lại làm thế.

Em nuốt nước mắt nuôi con, thằng bé ngày 1 lớn lên, đáng yêu vô cùng. Bố mẹ em lấy cháu làm niềm vui, thương con thương cháu nhưng không dám mắng vì sợ em buồn. Em lao vào làm việc để quên đi nỗi đau và kiếm tiền nuôi con, còn gã khốn đó em cố quên.

Khi con em được 1 tuổi mẹ hắn có gọi cho em khóc lóc rồi xin lỗi. Nhưng em chỉ bảo: “Con của con và gia đình bác xem như không liên quan gì đến nhau,đời có luật nhân quả. Bác nói con trai bác ông trời có mắt cả thôi”. Nỗi đau dâng tràn khiến em nghẹn ứ ở lồng ngực.

Khi con em lên 2 thì hắn cũng cưới vợ, thấy khoe ảnh rình rang lắm. Em không biết hắn cưới là bạn em cho em xem ảnh, nghe đâu vợ hắn cũng chua ngoa chứ không phải dạng vừa. Mẹ hắn không ưng nhưng con vợ cứ đến ở lì trong nhà, có bầu rồi bắt cưới.

Sinh con vất vả (Ảnh minh họa)

Sinh con vất vả (Ảnh minh họa)

Khi cô ta bầu được 5 tháng thì hắn qua lại với đứa khác, bị vợ và anh vợ bắt được nên đuổi chạy để rồi gặp tai nạn. Sau lần đó nghe bảo hắn không sinh được con nữa, vợ hắn cũng bỏ về ngoại không thèm chăm chồng. Đúng là ông trời có mắt, em hả lòng hả dạ lắm, để rồi ngày con em tròn 3 tuổi hắn và mẹ hắn mò đến nhà tặng quà sinh nhật đòi nhận lại con.

Bố mẹ em đưa gậy ra đuổi, họ hàng em xúm lại cho hắn 1 trận. Còn em thì gào lên:

Tôi đã bảo anh là sau này tuyệt tự đừng đến tìm mẹ con tôi mà. Ở đời có nhân quả đấy làm việc á.c giờ thì đi chịu đi. Con tôi làm gì có 1 ông bố bội bạc như anh. Nghe bảo anh nói với bạn bè rằng tôi làm đ.ĩ nên mới có bầu mà, nên đứa bé làm gì phải con anh. Cút đi, cút cho khuất mắt.

Hả lòng hả dạ lắm các chị à, thấy con ngây thơ cứ tròn xoe mắt nhìn mà thắt ruột. Nói chung là con gái đừng nhẹ dạ cả tin để rồi khốn khổ như em nhé mọi người. Cứ phải cưới xin đàng hoàng đã rồi hãy bầu bí. Mấy hôm nay em vẫn hơi nơm nớp lo hắn sẽ quay lại tìm con nên chẳng dám cho đi học, khổ lắm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *